quảng cáo từ khóa google

Tôi và vợ cưới nhau 6 năm, có 2 con. Trước 17

Thảo luận trong 'Ôtô - Xe Máy Tinrao247.com' bắt đầu bởi baothanhy48, 17/3/19 lúc 13:36.

  1. baothanhy48

    baothanhy48 Active Member

    Tôi và vợ cưới nhau 6 năm, có 2 con. Trước khi cưới, tôi quen một người lớn hơn 4 tuổi được 3 năm. Vì mẹ cô ấy không chấp nhận nên chúng tôi hay cãi nhau và chia tay. Thời gian đó, tôi hay tâm sự với vợ hiện tại. Khi cưới xong, tôi và người cũ có vài việc như sang tên xe nên qua lại khoảng một tháng, nhưng từ khi quen đến lúc ấy chúng tôi chưa có chuyện gì xảy ra. Rồi vợ tôi và người cũ lời qua tiếng lại nên không ưa nhau. Sau cưới, tôi nghỉ làm ở công ty, kinh doanh không thuận lợi nên đi xin việc khác lương thấp. Ban đầu lương hai vợ chồng bằng nhau, giờ lương vợ ngày càng cao, còn tôi vẫn vậy nên tôi muốn đi học thêm để kiếm công việc tốt hơn nhưng vợ không cho. chi tiết xem chuyển nhà thành hưng

    Lúc mới cưới, chúng tôi ở căn nhà cấp 4 rộng khoảng 20 m2 ông bà nội cho, nhưng được tuần vợ giận, bỏ về nhà mẹ đẻ ở cho rộng hơn. Có cả gia đình em vợ sống cùng, vợ tôi cũng không ưa nên hay chê. Tôi sang ở nhà vợ cho đến bây giờ. Do lương vợ cao nên tôi chấp nhận làm mọi việc trong nhà từ chăm con đến nấu cơm, giặt quần áo. Vợ luôn xem thường tôi, xem đó là trách nhiệm của tôi vì tôi không kiếm được nhiều tiền. Mỗi tháng tôi làm được 8 triệu, đưa vợ 5 triệu, vợ tháng được 20 triệu, đưa cho mẹ vợ 10 triệu tiền điện nước, ăn tối và xem như trông giữ cháu (đứa lớn đi học). Hầu như chúng tôi không dư được đồng nào nên hay cãi nhau. Vợ quay sang chì chiết tôi, lôi chuyện cũ ra nói và không nói chuyện với nhau, chuyện vợ chồng vì thế cũng ít dần. Mỗi lần như vậy, tôi thấy mình lạc lõng như làm dâu vậy, chỉ biết vui với con, nhiều lúc không muốn về nhà.

    Từ ngày lấy vợ, tôi không lo được gì cho ba mẹ mình, đôi khi còn xin thêm, tôi thấy mình bất hiếu. Ba mẹ muốn tôi ra ngoài thuê, mỗi tháng phụ cho 3 triệu và phụ giữ cháu nhưng vợ không chịu, nói có nhà rộng không ở, ra ngoài tốn tiền. Rồi mẹ tôi cho khoảng 600 triệu (nếu bán được đất sẽ cho thêm khoảng một tỷ) để mua nhà góp nhưng vợ tôi không muốn vì không thích mắc nợ, khi nào có nhà sẵn mới ra riêng. Vì chuyện này mà vợ nói nặng gia đình tôi, khinh rẻ và không muốn về nhà nội nữa. Nhà tôi cũng không ai dám nói gì thêm, chỉ có tôi và con thỉnh thoảng về thăm.

    Chúng tôi đã một lần gửi đơn ly dị lên tòa, tôi chuyển ra ngoài sống một tháng nhưng nghĩ lại con quá nhỏ, mà khi ly dị thì nhà vợ ngăn không cho tôi gặp con. Ông bà nội qua xin lỗi và tôi trở về làm dâu cho đến giờ. Vợ ngày càng xem thường tôi, ngày nào cũng kiếm chuyện vô cớ, moi móc chuyện cũ, bắt tôi làm cho người cũ phải khóc bằng cách khiến vợ sung sướng có nhà có xe, nhưng vợ lại không cho tôi làm gì hết, đi làm phải về đúng giờ, về trễ hay đi đâu cũng nghi ngờ. Tôi thật sự rất mệt mỏi nhưng mỗi lần muốn ly dị lại nghĩ đến hai con mà khóc rồi cố chịu đựng. Mẹ tôi có hứa cho đất, hiện tại nếu bán sẽ được khoảng 2 tỷ nhưng mẹ chưa muốn bán hết vì chưa được giá và một phần vì vợ tôi. Nhiều lúc tôi muốn ép mẹ bán hết để mua nhà ở nhưng thấy bất hiếu quá nên thôi. Giờ tôi phải làm sao, mong chuyên gia và mọi người cho tôi lời khuyên.
    Sơn
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Nguyễn Bá Đạt gợi ý:

    Gửi Sơn,

    Bạn đang sống cùng nhà vợ, không có ranh giới một cách rõ ràng. Từ đó, mỗi thành viên trong gia đình nhỏ của bạn không thực hiện được vai trò của bản thân. Sau vài năm chung sống, bạn nảy sinh tâm lý thương con và không muốn con bị khổ nếu cha mẹ ly hôn, từ đó chấp nhận ở cùng nhà vợ. Vợ bạn cũng nảy sinh tâm lý quá gắn bó với bố mẹ đẻ, không muốn tách ra bởi tiếp tục ở như vậy, cô ấy nhận được những lợi ích thứ phát mà chính cô ấy cũng không biết là gì.

    Để cứu cuộc hôn nhân này, không còn cách nào khác là bạn phải quyết đoán trong việc thay đổi chỗ ở. Việc tách ra khỏi nhà vợ gần như là điều kiện tiên quyết để cứu cuộc hôn nhân. Chỉ có tách ra, gia đình nhỏ của bạn mới là một gia đình đích thực, không bị "dính" với nhà vợ. Khi đó, các thành viên trong nhà bạn mới có thể thực hiện được đúng chức năng của mình trong gia đình.

    Nếu vợ bạn không muốn chuyển ra ở riêng, nguy cơ bạn tiếp tục đau khổ, vợ bạn và cha mẹ cô ấy cũng đau khổ. Sự đau khổ này nhiều khi không ai nhận ra mà chỉ cảm nhận được một cách lờ mờ. Nguy cơ bạn và vợ ly hôn cũng rất cao. Chúc bạn sớm đưa ra quyết định về chỗ ở của gia đình nhỏ. Để giải quyết vấn đề nơi ở, bạn có thể sử dụng nguồn hỗ trợ của cha mẹ đẻ một cách hợp lý và chỉ sử dụng nó vào việc mua nhà hoặc mua đất để ở riêng thôi.
     
  2. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member



    chuyển nhà thành hưng hà nội Những lời tâm sự rất chân thật và đời thường của báckhiến tôi phần nào hình dung được cuộc sống có phần khó nhọc của bác lúc đó: “Bác bị chứng tiểu đêm cách đây chắc ngót nghét chục năm rồi, đêm nào cũng như đêm nào bác đều phải dậy tới 3-4 lần để đi tiểu. Mà cháu bảo tuổi cao như bác đây, vốn đã khó ngủ, hay trở mình thức giấc, giờ lại thêm việc phải dậy đi tiểu nên cả đêm bác thức chong chong không ngủ được”.

    Lúc đó bác chẳng biết mình bị bệnh, mà chỉ nghĩ rằng chắc tuổi cao thận yếu thì đi tiểu nhiều, đấy cũng là chuyện thường tình. Mà ở nông thôn cũng không tiện kiểm tra sức khỏe nên bác cứ để nó vậy thôi. Mãi cho tới cách đây mấy năm bác thấy sức khỏe của mình yếu quá, đi bộ vài ba bước đã bị hụt hơi, người cứ mệt mỏi, chẳng muốn làm gì, toàn thân mình mẩy chỗ nào cũng đau nhức khó hiểu. Lúc đó bác mới đi kiểm tra, bác sỹ bảo tất cả là do tuổi cao, thận yếu cộng thêm cả phì đại tiền liệt tuyến kích thước tuy có 39 gr nhưng với người cao tuổi như bác thì nó ảnh hưởng nhiều lắm”.

    Sức khỏe sa sút lại thêm tuổi tác nên “khoản kia” của bác cũng ảnh hưởng nhiều lắm, bác kể không chút ngại ngùng: “Không còn ham muốn, không còn cảm xúc gì cả. Vợ lại đang tuổi hồi xuân nên thỉnh thoảng bác cũng cố chiều bà ý nhưng mãi mà cũng không được, xong xuôi rồi còn đau lưng, mệt mỏi mấy ngày sau cũng không hồi lại nổi”.



    Tiền liệt tuyến còn 20gr, người khỏe lên bất ngờ

    Không chịu đầu hàng trước số phận, là người thường xuyên đọc và yêu thích sách báo chính vì thế nên bác mới biết được một điều mà bác coi là “chân lý” đó là “mọi vấn đề của nam giới tuổi cao như bác gặp phải đều là do sự suy giảm Hormon nam giới – testosterone” nên muốn người khỏe lên, đỡ bệnh tật thì phải quan tâm tới hormon này.

    Khác với sự hoang mang trước đây, bác Tuần cười khà khà nói: “Đọc tạp chí khoa học bác mới biết tới tpcn BoniSeal có nguồn gốc ở Canada và rất ưng ý. BoniSeal có thành phần từ thiên nhiên như tinh hoàn hải cẩu, hàu, sữa ong chúa và các thảo dược vừa giúp tăng tiết hormon nam giới testosterone nội sinh, vừa giúp làm giảm bệnh phì đại tiền liệt tuyến, tiểu đêm. Bác quyết định mua về dùng ngay.

    Đúng như thông tin đã đọc được, bác dùng BoniSeal với liều 4 viên mỗi ngày. Sau 1 tháng tiểu đêm từ 3-4 lần đã giảm xuống chỉ còn 1 lần, với độ tuổi ngoài 80 như bác thì việc đi tiểu thế này là bình thường. Sau 3 tháng bác đi kiểm tra lại kích thước tiền liệt tuyến xem bệnh tiến triển tới đâu và rất bất ngờ khi bác sỹ thông báo kích thước chỉ còn 20gr – rất an toàn rồi.

    Đặc biệt là từ ngày dùng BoniSeal, bác thấy người khỏe lắm, toàn thân không còn đau nhức gì cả. Bác có thể đi bộ, thể dục, ngồi đọc sách hàng tiếng đồng hồ cũng không thấy mệt mỏi đau lưng như trước nữa. Thấy BoniSeal không những giúp bác đẩy lui được căn bệnh phì đại tiền liệt tuyến mà còn giúp bác khỏe hơn, da dẻ hồng hào nên bác tin tưởng duy trì dùng liều 2 viên mỗi ngày liên tục cho tới giờ”.

    Bác cười kể thêm với tôi: “Dùng BoniSeal, không những hết tiểu đêm, người khỏe mà tự dưng sinh lực còn dồi dào, ham muốn mạnh mẽ như thuở mới năm sáu chục tuổi vậy. Vì thế nên chuyện chăn gối bác không phải suy nghĩ, nhẹ nhàng thì cũng một tuần một lần, có khi còn hơn. Bác giới thiệu cho bạn bè dùng nhiều lắm, ai cũng thích, còn rủ nhau lập thành một hội dùng BoniSeal rồi trao đổi kinh nghiệm cơ đấy”.

    Chia tay chúng tôi, bác vẫn tấm tắc khen không ngớt: “BoniSeal giúp đàn ông trẻ lâu, kéo dài sức khỏe, tăng sinh lý, giảm bệnh tật, an toàn không tác dụng phụ, 70 tuổi bác vẫn còn minh mẫn, trẻ khỏe thế này, tất cả là nhờ BoniSeal đấy”.
     
  3. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 31 tuổi, có hai con, đang làm nghề trang điểm cô dâu. Năm tôi học cuối cấp trung học cơ sở, do gia đình khó khăn nên định bỏ học. Khi đó thầy giáo chủ nhiệm (rất đẹp trai) đã đến động viên và hỗ trợ kinh phí học tập cho tôi học hết trung học phổ thông. Tôi đã mang ơn và thực sự yêu thầy. Bất hạnh thay, khi tôi tốt nghiệp cấp 3 thì thầy bị tai nạn và mất. Tôi đã khóc suốt mấy tháng, bị trầm cảm. Năm 19 tuổi, gia đình bắt tôi lấy chồng, tôi lúc đó rất chán nên kệ, để bố mẹ sắp đặt.

    Tôi cưới được hơn 10 năm nhưng không yêu chồng, lúc nào cũng nghĩ về thầy giáo. Tôi không hạnh phúc bên chồng. Năm tôi 28 tuổi, một lần đi trang điểm cho các em học sinh thi văn nghệ trên huyện, tôi đã gặp một thầy giáo rất giống thầy cũ. Tôi đã đến làm quen và được biết thầy chưa có vợ. Tôi kể hết hoàn cảnh của mình cho thầy. Thầy nghe chăm chú và thông cảm, nói rất thương hoàn cảnh của tôi. Nói chuyện với thầy, tôi như được sống lại tình cảm với thầy giáo cũ, từ đó lúc nào tôi cũng nhớ thầy.

    Một lần tôi đã nói yêu thầy. Thầy bảo tôi có chồng và hai con rồi nên hãy quan tâm gia đình, không được có ý nghĩ đó. Tôi nói với thầy rất nhiều, muốn được ôm hôn thầy dù chỉ một lần. Thầy đã đồng ý ôm hôn tôi. Từ khi đó, tôi lại càng nhớ thầy. Thầy ôm và hôn tôi rất giống thầy giáo cũ của tôi. Nhiều lần tôi rủ đi chơi nhưng thầy không đi. Một lần tôi nói do không thuê được xe đi trang điểm cô dâu, nhờ thầy lái xe đưa tôi đi, thầy đã đồng ý. Đến buổi trưa hôm đó, tôi bảo hơi mệt muốn vào nhà nghỉ, thầy cũng đồng ý đưa tôi vào. Vào đó tôi nói thật là muốn được làm vợ thầy. Thầy ôm tôi, vuốt tóc tôi và bảo không thể lấy tôi được vì tôi đang có chồng với hai con. Sau đó thầy đưa tôi về.

    3 năm rồi, càng ngày tôi càng yêu thầy, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến thầy. Tôi không biết làm sao, có nên ly hôn chồng để yêu và cưới thầy? Trong thâm tâm tôi thấy hình như thầy cũng yêu tôi, nhưng do tôi có chồng nên thầy giữ khoảng cách. Mong các bạn cho tôi lời khuyên.
     

trang này